“Em không?”, như đang nghe thấy chuyện nực cười nhất, Việt Xán lạnh lùng nhếch mép, ánh mắt băng lạnh nhìn game dao vang Việt Tuyên, “Lần đầu tiên nhìn http://www.ch-plays.com/2015/08/ao-vang.html cô ấy, em đã biết cô ấy là ai! Cho nên, Nhị thiếu gia trước nay vốn lạnh lùng mới cho phép cô ấy đến gần. Cô ấy lừa em, quyến rũ em, em mới nhân cơ tát nước theo mưa, tương kế tựu kế”.

“Cô ấy ngốc quá, cô ấy cứ tưởng diễn xuất của mình tài đến mức có thể lừa được em”, rít một hơi thuốc dài, Việt Xán chua chát nói, “Cô ấy không hề biết, diễn viên đại tài thực sự chính là em. Nhìn cô ấy bày mưu tính kế làm cái nọ cái kia, cố quyến rũ để em thích cô ấy, chắc em thấy quá nực cười, đúng không?”.

Cô ấy bày mưu tính kế CH PLay làm cái nọ cái kia

Trong không khí sặc sụa mùi khói thuốc.

Diễn…

Đúng vậy, anh vốn cũng biết…

Đó chỉ là vỡ diễn…

Sắc mặt tái nhợt, Việt Tuyên cúi đầu game kim kuong ho rũ rượi! Cơn nọ nối tiếp cơn kia, cơ hồ lục http://www.ch-plays.com/2015/08/kim-cuong.html phủ ngũ tạng đều như đang trào ra hết, các cơ toàn thân đã run lên gần như co rút, hai má đỏ lựng!

Cô ấy bày mưu tính kế CH PLay làm cái nọ cái kia

Cơn đau từ hai chân lan ra!

Co thắt!

Xộc thẳng lên ngực, kết hợp với cơn ho kịch phát.

“Chính cái vẻ đó”, mắt Việt Xán sẫm lại, đột nhiên dập tắt điếu thuốc trong tay, “Năm xưa, khi còn là opera mini cậu bé yếu ớt http://www.ch-plays.com/2015/08/opera.html cô độc, em luôn miệng gọi ‘anh ơi, anh ơi’, xem ra thật đáng thương, khiến anh tưởng em vô hại”.
Lần đầu tiên nhìn thấy Việt Tuyên là một chiều mùa đông sáu năm trước, ánh mắt cha âu yếm nói với Việt Xán: “Đây là Tiểu Tuyên, là em của con”.

Trên xe lăn, cậu bé xanh xao hơi cúi người, gọi :

“Anh!”

Post Comment